tháng 7 04, 2007
02
_____*yeu*_*yeu*________*yeu*_*yeu*_____ ___*yeu*______*yeu*_*yeu*_______*yeu*___ __*yeu*__________*yeu*__________*yeu*___ __*yeu*________________________*yeu*___ ___*yeu*________*ILOVE_YOU*_____*yeu*_____ ____*yeu*____________________*yeu*______ ______*yeu*________________*yeu*________ ________*yeu*____________*yeu*__________ __________*yeu*________*yeu*____________ ____________*yeu*____*yeu*______________ ______________*yeu**yeu*________________
Chung ta song tren doi nay khong phai de tim thay 1 nguoi yeu thuong ma hay luon yeu thuong .
01
tháng 7 03, 2007
Ngày Mới
Chuyện Tình Buồn
Thời gian trước kia khi chưa gặp nhỏ ấy tôi là một người sống chỉ biết hưởng thụ và đua đòi mà thôi, tôi không bao giờ quan tâm đến ai cả chỉ biết đến bản thân mà thôi.
Cũng chính nhỏ ấy đã giúp tôi vượt qua tất những cám dỗ của bạn bè xã hội, từ chỗ qua lại giúp đỡ lẫn nhau tôi và nhỏ ấy đã yêu nhau lúc nào không biết .
Rồi chuyện gì đến sẽ đến, chúng tôi vào đại học cả hai chúng tôi chọn cùng trường nhưng chỉ khác nhưng vận may lại không đến với hai chúng tôi, cả hai chúng tôi điều trượt đại học .
Người ấy về tiếp tục ôn thi, còn tôi phải chấm dứt cuộc đời học sinh tại đây tôi bắt đầu bươn chải Cho cuộc sống.
Thời gian chúng tôi xa nhau cũng đã làm cho người ấy dần quên đi hình bống của tôi , tình cảm của người ấy dành Cho tôi đã không còn như trước nữa.
Thời gian xa nhau tôi đã nghe rất nhiều điều về người ấy nhưng tôi vẫn mặc Cho người ta nói sao thì nói tôi vẫn không bao giờ bận tâm cả।
Nhưng rồi gời tôi mới hiểu tất những gì người ta nói điều là sự thật . Thời gian xa nhau người ấy tham gia học ôn và người ấy đã có .....
Và như vậy là tôi đã dần mất nhỏ ấy rồi tại sao trời lại bất công vậy hả? và bây giờ tôi vẫn mong sao người sống được hạnh phúc và .... câu chuyện vẫn còn mà....
Tình yêu modem cũng đẹp như thơ.....
Chàng Romeo bỗng cảm thấy... hơi buồn.
Chàng không thể nhìn nàng qua modem.
Chàng không thể hôn nàng qua bàn phim.
Chàng không thể cầm tay nàng âu yếm.
Chàng chỉ nói "yêu em" và cứ thế Enter.
Và hai người cứ yêu vậy trong mơ.
Trong chiếc khung con mỗi lần hội thoại.
Đêm càng khuya, họ càng mê mại
Nói chuyện trăng sao, mật ngọt thiên đường.
Thế mà bỗng nhiên anh biến đi đâu mất".
Chàng vội vã: "Ơ kìa, anh nói thật...
Anh bị out, vừa lập tức chui vào".
Họ cứ yêu nhau như mận yêu đạo
Ôm computer mỗi ngày mấy tiệng
Chat mãi chat hoài không hết chuyện.
Tình yêu cứ theo năm tháng vơi đầy.
Và bên ngoài kia trái đất vẫn quay.
Qua chiếc modem những mối tình vẫn nở.
Cũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở.
Cũng "I love you", rồi cũng lại Enter.
Thất Tình Ca
Yêu em là chuyện tình cờ
Mất em thêm một tình cờ thứ hai
Cả ngày ngồi nhậu lai rai
Thấy ta xứng đáng được hai tình cờ
Mừng ta còn được thất tình
Y như thuở mới vươn mình mười lăm
Bây giờ thơ thế dao găm
Đâm em chí tử đâm nhầm cả ta
Bất tài nên chỉ làm thơ
Làm thơ trị bệnh vu vơ thất tình
Xơ rơ nhớ bóng nhớ hình
Cho thơ lãnh đủ trăm hình phạt em
Lâu nay thân mật nói cười
Đi về coi bộ ngọt bùi thiết tha
Không ngờ ta chỉ là hoa
Cho em làm dáng kiêu sa một thời
Để coi cái bệnh thất tình
Đang đà tái phát hành mình ra sao
Bây giờ bản lĩnh đã cao
Cùng lắm như thuở dật dờ biết yêu
Đời ta rực rỡ mấy thời
Ở truồng cắp sách chơi bời yêu em
Trội hơn bốn thuở kể trên
Thất tình lộng lẫy chênh vênh một thời
Được thêm một chuyến thất tình
Cảm ơn em lượng sức mình bỏ ta
Thế là vườn tược thi ca
Sum xuê thêm nụ xót xa tuyệt vời
Thất tình quả thật mau già
Ta trông ta chẳng giống ta chút nào
Giống y một gã côn đồ
Muốn nhai muốn nuốt em vào trái tim
Đêm nay em ngủ một mình
Còn ta vẫn ngủ với hình bóng em
Quờ tay ôm gái gối mềm
Mê man hôn cánh tay mình mê man
Em cười cợt đã đời chưa
Tự nhiên tiếp tục chẳng ăn thua gì
Vui em ở buồn em đi
Lòng ta chẳng sứt mẻ gì bóng em
Phải Chi
Hãy Chứng Minh
tháng 7 02, 2007
Lập Công Ty Từ Hai Chiếc Máy Tính
Năm 1994, sau khi học xong khóa học ở Trường Hoa Sen, Tước xin vào làm việc ở một công ty đồ họa của Nhật. Sau hai năm tích lũy được một số kinh nghiệm về đồ họa, Tước lại chuyển sang làm việc ở một công ty VN, cũng chuyên về đồ họa.
Lúc này các công ty làm dịch vụ đồ họa ở TPHCM còn rất ít. Nhận thấy thị trường này rất có tiềm năng, Tước và ba cô bạn quyết định thành lập Công ty Vĩnh Nam với vỏn vẹn hai chiếc máy tính.
Tước kể, có lần cả bốn người cùng nhau làm liên tục khoảng 30 tiếng đồng hồ để kịp thời hạn của một hợp đồng lớn đầu tiên. Những hợp đồng xuất khẩu sang Nhật đầu tiên của công ty là “số hóa” những bản vẽ các khu nhà cho thuê, bản vẽ xây dựng, các bản vẽ kỹ thuật đèn, làm ảnh, dàn trang báo, vẽ hình và tô màu cho các hình ảnh mới, thực hiện các yêu cầu của nhà xuất bản, tờ báo, tạp chí...
Đến nay, Vĩnh Nam có hơn 40 nhân viên chia nhau làm ba ca/ngày, đặt trụ sở ở công viên phần mềm Quang Trung (Q.12). Chuyện nửa đêm đối tác gửi hình và yêu cầu khoảng 1 giờ sau sẽ nhận lại một tấm ảnh khác đẹp hơn không là ngoại lệ nên server của công ty luôn phải online cả ngày.
Tước nói thị trường này tiềm năng lắm, sách báo Nhật xuất bản liên tục và rất đa dạng về hình thức, chủng loại nhưng đối tác Nhật không thể đưa cho công ty làm đồ họa ở Nhật thực hiện vì giá quá đắt.
“Vĩnh Nam có nghĩa là vĩnh viễn, mãi mãi là VN. Tôi mong ước Vĩnh Nam sẽ mãi là một công ty VN vì trong quá trình làm việc tôi nhận thấy các đối tác nước ngoài luôn tạo cho các công ty VN có thói quen lệ thuộc dần vào họ, và nếu cứ như thế mãi cuối cùng sẽ chẳng còn là công ty VN nữa” - Tước nói.
--------------------------------------------------------------------------------
Mỗi tháng tính chung các loại dịch vụ công ty làm 5.000-8.000 file/tháng, có khi công việc nhiều phải giải quyết đến hơn 300 file/ngày, đặc biệt trước những mùa như hè hoặc Giáng sinh báo chí Nhật đăng rất nhiều quảng cáo và cả bài viết, hình ảnh để chuẩn bị cho mùa bán hàng.
Cái khó của Vĩnh Nam là thiếu người giỏi tiếng Nhật! Tước bảo: “Tìm được kỹ thuật viên giỏi đã không dễ, rồi lại còn biết ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Nhật thì vô cùng khó”. Đối thủ cạnh tranh của Vĩnh Nam chủ yếu là các công ty của Malaysia, Singapore và Trung Quốc. “Giá cả của Vĩnh Nam chỉ cao hơn Trung Quốc thôi” - Tước tiết lộ.
Vừa rồi cô tham gia hội chợ outsourcing (tạm dịch là dịch vụ từ xa) tại Mỹ. Lần đầu tiên tham gia hội chợ này, Tước nhận ra cô và đồng nghiệp rất khó có thể bước vào thị trường tiềm năng này vì gặp phải một đối thủ quá nặng cân: Ấn Độ. “Ngoài hạn chế về ngoại ngữ - Tước kể lại - chẳng hạn vẽ AutoCad, doanh nghiệp Ấn Độ đưa ra giá gia công 5 USD/giờ, trong khi giá của chúng tôi 8 USD/giờ”.
Tuần rồi, Tước tìm được thêm đối tác ở Singapore. “Rất mừng là công ty này muốn làm ăn lâu dài”. Cô giám đốc nhỏ người này cho biết tháng 1/2005 ở Nhật sẽ có một hội chợ chuyên về outsourcing do Tổ chức Xúc tiến ngoại thương Nhật Bản (Jetro) tổ chức và tài trợ chính, công ty đã đăng ký tham dự sự kiện này với hi vọng sẽ có thêm khách hàng.
Cô bảo năm nay dự kiến doanh thu công ty sẽ đạt hơn 250.000 USD. “Con số này chưa lớn nhưng đã thật sự là một thành công, nếu so với những năm trước” - Tước tâm sự.
Bài Thơ Dang Dở

Bài thơ tình tôi bao lần định viết
Bụi phủ vàng trong góc tủ lặng yên
Tả tình yêu không dang dở ưu phiền
Nồng như mộng ấm như vòng tay khép
Tôi muốn viết một bài thơ thật đẹp
Cho cuộc tình duy nhất khó mà quên
Ðã bao lần tôi đặt bút viết tên
Thơ chưa vẹn tình tôi đà tan vở
Tôi đã viết bao bài thơ nức nở
Những cuộc tình đã lặng lẽ đi qua
Thơ của tôi cứ mãi ướt lệ nhòa
Còn tình đẹp thì hoài không thấy bóng
Tôi ngán lắm những vần thơ lạnh cóng
Những bài thơ không hơi nóng tình yêu
Những vần thơ diễn tả nổi cô liêu
Lệ đẫm ướt khóc những tình buồn bả
Ở ngoài kia người người đang hối hả
Ðiểm tô cho tình yêu thật trong đời
Nhìn lại lòng sao tôi vẫn chơi vơi
Bài thơ tình lại một lần xếp kỷ
tháng 6 30, 2007
IT Chơi Vui Thôi

Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard। Anh vô tình nhấn Shift viết tên em. Anh yêu em mà em chẳng Open. Mở cửa trái tim và Save anh vào đó. Cửa nhà em, mẹ đã gài Password. Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall. Nhớ lần đầu khi đưa em về Home. Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab. Anh bàng hoàng quay xe BackSpace Ngoái nhìn em mà chẳng thể Ctrl. Anh tức giận khi thấy một thằng Alt. Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện. Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete.
tháng 6 29, 2007
Không Biết

minh yeu ban...hay noi cau nay voi tat ca nhung nguoi trong list friends cua ban, neu ban noi thi trong 5 ngay nua ban se nhan duoc mot bat ngo, con neu ban khong gui thi ban se mat di mot nguoi ban than trong 1h dong ho sap toi. To' hok mun' mat nguoi ban nao ca, nen to se gui. Ban cung se chang mat gi dau neu gui, chi it cung lam cho nhung nguoi ban cua ban bik rang ban van luon nho den ho, hok mun mat ho. Let's SMILE and SEND it !!!
Nhớ Nguyễn Công phương

tháng 6 28, 2007
1000 Con Hạc Giấy

Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.
Chàng trai bật khóc.
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Tôi Yêu Chị

Chị là sinh viên đại học, dịu dàng xinh đẹp. Từng cử chỉ, từng lời của chị đi vào trái tim tôi rất dễ dàng. Tôi yêu chị lúc nào không rõ nữa.
Hình ảnh chị cứ tràn ngập trong tôi. Tôi không thể nào giấu xóm trọ được nữa. Tôi ngỏ lời, chị ngập ngừng: Chị có người yêu rồi. Nhưng tôi đoán được trong ánh mắt của chị có cái gì rất lạ. Tôi biết chị có tình cảm với tôi.
Thế rồi chị nhận lời yêu tôi sau bao dằn vặt. Bên chị, tôi không có cảm giác mình là người em. Tôi thấy chị yếu mềm, tôi ý thức mình phải che chở chị.
Yêu chị tôi luôn thấp thỏm lo sợ. Sợ bạn bè chê cười, sợ một ngày chị sẽ rời xa tôi. Còn chị, chị cũng chịu khổ sở. Trong xóm xì xào chuyện chúng tôi, người bạn cùng phòng chị phản đối ngăn cấm ra mặt.
Chuyện đến tai bố mẹ chị. Mẹ chị lên tận xóm trọ mà van khóc cầu xin chị, bố chị thì doạ nạt mắng mỏ. Họ không cho chị cơ hội gặp tôi. Tôi bảo chị rằng, tôi sẽ không bao giờ thôi yêu chị.
Tết vừa rồi chị rất buồn. Bố mẹ chị biết chị vẫn luôn liên lạc với tôi. Ngày mồng Một Tết mẹ chị đã khóc và mắng chị. Tôi biết chị đang đứng giữa ngã ba. Một bên là bố mẹ, một bên là tôi.
Nhưng lòng tôi đã quyết, tôi sẽ học hành tử tế, tôi sẽ thành đạt. Đến lúc đó, bố mẹ chị chắc sẽ chẳng có lý do gì để ngăn cản tôi. Chẳng lẽ mọi người lại khắt khe khi tôi yêu chị, khi tôi ít hơn chị 4 tuổi!
Thiên Nhiên
Công Ty Phần Mềm Vinh Quang(LORY)
Baner
Bạn Bè
Ngọc Mai
Ảnh Tổng Hợp
Quảng Nam
I LOVE YOU
Story Sad Affection
