tháng 6 30, 2007

IT Chơi Vui Thôi





Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard।
Anh vô tình nhấn Shift viết tên em. Anh yêu em mà em chẳng Open. Mở cửa trái tim và Save anh vào đó. Cửa nhà em, mẹ đã gài Password. Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall. Nhớ lần đầu khi đưa em về Home. Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab. Anh bàng hoàng quay xe BackSpace Ngoái nhìn em mà chẳng thể Ctrl. Anh tức giận khi thấy một thằng Alt. Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện. Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete.

tháng 6 29, 2007

Không Biết


minh yeu ban...hay noi cau nay voi tat ca nhung nguoi trong list friends cua ban, neu ban noi thi trong 5 ngay nua ban se nhan duoc mot bat ngo, con neu ban khong gui thi ban se mat di mot nguoi ban than trong 1h dong ho sap toi. To' hok mun' mat nguoi ban nao ca, nen to se gui. Ban cung se chang mat gi dau neu gui, chi it cung lam cho nhung nguoi ban cua ban bik rang ban van luon nho den ho, hok mun mat ho. Let's SMILE and SEND it !!!

Nhớ Nguyễn Công phương


Nhớ thầy hiệu trưởng Đình Quang. Hay cười hay nói nhưng, cũng có lúc làm tôi hết hồn. Nhớ cô hiệu phó Thanh Mai. Tính tình hay nóng mỗi khi mời học sinh lên văn Phòng. Nhưng nói đi nói lại rồi cô cũng thứ tha mà. Nhớ cô chủ nhiệm lớp 12a. Cô hay vui hay đùa, nhưng cũng có lúc khóc vì tụi tui. Ai bảo cô vô tình gặp phải 12a làm gì . Học thì ít đua đòi ăn chơi thì nhiều. Lớp 12a là quỷ mà cô .... Vẫn nhớ mỗi lúc cô khóc trên bục giảng. Lũ nó ngồi dưới cười mãi mà cô chẳng biết nói thế nào... Bây giờ bao kỷ niệm đã qua, vẫn còn vương vấn...một điều về Nguyễn Công Phương





tháng 6 28, 2007

1000 Con Hạc Giấy


Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Tôi Yêu Chị


Lần đầu gặp, chị chào tôi bằng anh. Tôi cười thầm: Cái mặt non choẹt của mình cũng có người nhầm. Rồi tình cờ, tôi và chị lại ở chung xóm trọ.


Chị là sinh viên đại học, dịu dàng xinh đẹp. Từng cử chỉ, từng lời của chị đi vào trái tim tôi rất dễ dàng. Tôi yêu chị lúc nào không rõ nữa.

Hình ảnh chị cứ tràn ngập trong tôi. Tôi không thể nào giấu xóm trọ được nữa. Tôi ngỏ lời, chị ngập ngừng: Chị có người yêu rồi. Nhưng tôi đoán được trong ánh mắt của chị có cái gì rất lạ. Tôi biết chị có tình cảm với tôi.

Thế rồi chị nhận lời yêu tôi sau bao dằn vặt. Bên chị, tôi không có cảm giác mình là người em. Tôi thấy chị yếu mềm, tôi ý thức mình phải che chở chị.

Yêu chị tôi luôn thấp thỏm lo sợ. Sợ bạn bè chê cười, sợ một ngày chị sẽ rời xa tôi. Còn chị, chị cũng chịu khổ sở. Trong xóm xì xào chuyện chúng tôi, người bạn cùng phòng chị phản đối ngăn cấm ra mặt.

Chuyện đến tai bố mẹ chị. Mẹ chị lên tận xóm trọ mà van khóc cầu xin chị, bố chị thì doạ nạt mắng mỏ. Họ không cho chị cơ hội gặp tôi. Tôi bảo chị rằng, tôi sẽ không bao giờ thôi yêu chị.

Tết vừa rồi chị rất buồn. Bố mẹ chị biết chị vẫn luôn liên lạc với tôi. Ngày mồng Một Tết mẹ chị đã khóc và mắng chị. Tôi biết chị đang đứng giữa ngã ba. Một bên là bố mẹ, một bên là tôi.

Nhưng lòng tôi đã quyết, tôi sẽ học hành tử tế, tôi sẽ thành đạt. Đến lúc đó, bố mẹ chị chắc sẽ chẳng có lý do gì để ngăn cản tôi. Chẳng lẽ mọi người lại khắt khe khi tôi yêu chị, khi tôi ít hơn chị 4 tuổi!

Thiên Nhiên

Công Ty Phần Mềm Vinh Quang(LORY)

Công Ty Phần Mềm Vinh Quang(LORY)
Baner

Bạn Bè

Bạn Bè
Ngọc Mai

Ảnh Tổng Hợp

Ảnh Tổng Hợp
Quảng Nam

I LOVE YOU

Story Sad Affection

Story Sad Affection