Thời gian trước kia khi chưa gặp nhỏ ấy tôi là một người sống chỉ biết hưởng thụ và đua đòi mà thôi, tôi không bao giờ quan tâm đến ai cả chỉ biết đến bản thân mà thôi.
Cũng chính nhỏ ấy đã giúp tôi vượt qua tất những cám dỗ của bạn bè xã hội, từ chỗ qua lại giúp đỡ lẫn nhau tôi và nhỏ ấy đã yêu nhau lúc nào không biết .
Rồi chuyện gì đến sẽ đến, chúng tôi vào đại học cả hai chúng tôi chọn cùng trường nhưng chỉ khác nhưng vận may lại không đến với hai chúng tôi, cả hai chúng tôi điều trượt đại học .
Người ấy về tiếp tục ôn thi, còn tôi phải chấm dứt cuộc đời học sinh tại đây tôi bắt đầu bươn chải Cho cuộc sống.
Thời gian chúng tôi xa nhau cũng đã làm cho người ấy dần quên đi hình bống của tôi , tình cảm của người ấy dành Cho tôi đã không còn như trước nữa.
Thời gian xa nhau tôi đã nghe rất nhiều điều về người ấy nhưng tôi vẫn mặc Cho người ta nói sao thì nói tôi vẫn không bao giờ bận tâm cả।
Nhưng rồi gời tôi mới hiểu tất những gì người ta nói điều là sự thật . Thời gian xa nhau người ấy tham gia học ôn và người ấy đã có .....
Và như vậy là tôi đã dần mất nhỏ ấy rồi tại sao trời lại bất công vậy hả? và bây giờ tôi vẫn mong sao người sống được hạnh phúc và .... câu chuyện vẫn còn mà....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét